HỌC SINH TỰ TRA ĐIỂM

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Võ Văn Chọn)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Images_23.jpg Diendanhaiduongcom19072_11.jpg Banner_201326.swf Ndtchua_ke1.swf Tangthay1.swf Vn.swf Khaitruong.swf MTKT.swf But_anh_ma_thuat.jpg Bonsai.jpg Co_gai_co_mot_bong_hong.flv Kho_tang_trong_tui_giay.flv CDDTRUONG21.swf Nharong21.jpg VND.swf Thay_co_oi.swf Bay_giua_ngan_ha.swf NMMTHUDIAB1.swf Flash_nen_181.swf 1276718025_sac_mau_cuoc_song__chong_chong_7_mau.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    TIN VĂN HÓA

    DỰ BÁO THỜI TIẾT

    Hà Nội: Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi Huế: Du bao thoi tiet - Co do Hue Phú Yên: Du bao thoi tiet - Tinh Phu Yen Thành Phố Hồ Chí Minh: Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh

    TRƠ VỀ TRANG CHỦ

    Chào mừng:

    " Chúc mừng năm học mới 2015 - 2016! Kính chúc quý Thầy cô, Bạn bè, Thành viên - Hạnh phúc - thành công!"

    Chào mừng quý vị đến với Website của Võ Văn Chọn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Tuổi trẻ ước mơ >

    Nghịch lí cuộc đời

    Nghịch lí cuộc đời

     

    Trăm năm trước thì ta chưa gặp
    Trăm năm sau biết có gặp nhau không?
    Cuộc đời sắc sắc không không
    Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau!!!
    Chúng ta hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống không phải đo lường được bằng con số hơi thở của mình, mà bằng những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao.

    Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là:
    Chúng ta có những tòa building cao hơn nhưng sự kiên nhẫn của mình lại ngắn hơn.Ta có những đại lộ rộng lớn hơn, nhưng cái nhìn của mình lại nhỏ hẹp hơn.
    Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có được ít hơn, mua sắm thêm hơn, nhưng thưởng thức lại kém hơn.
    Ta có căn nhà to rộng hơn, nhưng gia đình nhỏ bé hơn, có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn.
    Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi, ta dư thừa kiến thức, nhưng lại thiếu sự xét suy, ta có thêm nhiều nhà chuyên môn và cũng thêm bao nhiêu là những vấn đề, có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm.

    Thời đại ngày nay chúng ta uống rượu và hút thuốc quá nhiều, tiêu pha không tiếc nuối, thiếu vắng tiếng cười, lái xe quá nhanh, nóng giận rất dễ, thức rất khuya, đọc sách rất ít, xem ti vi quá nhiều, và hiếm khi nào ta biết ngồi lại trong tĩnh lặng! Tài sản của ta tăng lên gấp bội phần, nhưng giá trị chúng cũng sụt giảm theo. Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít, và thù ghét thì lại quá thường.

    Chúng ta biết cách kiếm sống, nhưng không mấy ai biết sống. Một đời người được kéo dài hơn, nhưng chỉ là cộng thêm những năm tháng mà thôi. Chúng ta đã lên đến mặt trăng và trở về lại trái đất, nhưng rất khó bước qua bên kia đường để chào người hàng xóm mới. Ta chinh phục được thế giới bên ngoài, nhưng không biết gì về thế giới bên trong. Chúng ta đã làm được rất nhiều những việc rất lớn lao, nhưng rất ít việc tốt lành.

    Không khí chung quanh ta được trong sạch hơn, nhưng tâm hồn ta lại càng thêm ô nhiễm. Chúng ta chia cắt được một hạt nguyên tử, nhưng chưa phá được thành kiến của chính mình. Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng học được ít hơn. Chúng ta có nhiều dự án hơn, nhưng hoàn tất lại ít hơn. Chúng ta biết cách làm việc thật nhanh chóng, nhưng không biết cách để đợi chờ. Chúng ta thiết kế nhiều máy điện toán, chứa thật nhiều dữ kiện, in ra bao nhiêu tài liệu, nhưng sự truyền thông giữa con người lại càng sút kém đi.

    Ngày nay là thời đại của mì ăn liền, tiêu hóa chậm, con người to lớn nhưng chí khí rất nhỏ, lợi nhuận thì rất sâu mà tình người thì rất cạn. Đây là thời đại của hai đầu thương nhưng trăm ngàn ly dị, nhà cửa khang trang nhưng đổ vỡ trong gia đình. Đây là thời đại của những mặt hàng trưng bày ngoài cửa tiệm thì rất nhiều, nhưng trong nhà kho lại không có một đồ vật nào. Đây là thời đại mà kỹ thuật có thể mang lá thư này đến thẳng với bạn, và bạn cũng hoàn toàn có tự do để chọn đọc nó hay xóa bỏ đi...

    Chúng ta hãy bỏ thì giờ của mình ra với người thương, vì họ sẽ không có mặt với ta mãi mãi. Hãy nhớ chọn những lời dễ thương với những ai đang ngước nhìn bạn với nhiều ngưỡng phục, vì cô hay cậu bé đó rồi cũng sẽ lớn lên và rời xa ta. Hãy nhớ ôm chặt người gần bên, vì đó là một món quà vô giá mà ta có thể ban tặng cho người khác, khi nó được xuất phát từ đáy tim mình. Hãy nhớ nắm tay nhau và trân quý phút giây này, vì biết rằng thơi gian sẽ không ở với ta mãi mãi. Hãy có thì giờ để thương nhau, để lắng nghe nhau, và nhất là hãy chia sẻ với nhau những ý tưởng đẹp nhất trong tâm mình.

    Và nhất chúng ta hãy luôn nhớ rằng, cuộc sống không phải đo lường được bằng con số hơi thở của mình, mà bằng những giây phút kỳ diệu trong cuộc đời đã mang hơi thở ấy bay cao.

    đôi điều chia sẻ cùng bạn
    Allihavetogive & tieude
    Muốn mà kkhông được
    Làm mà không xong
    Nghĩ mà không thông
    Không phải nghe là hiểu được.

    Không phải hiểu là làm được
    Kkông phải nói là thoát được
    Kkông phải muốn là có được
    Hành đúng chưa phải đúng.
    Nghĩ đúng chưa phải đúng

    Thấy đó mà không phải đó
    Dễ đó mà không phải dễ
    Không yêu thì đừng ghét
    Không giúp thì đừng hại
    Không cứu thì đừng giết
    Không thương thì đừng hận

    Gần đó mà lại xa xăm
    Xa đó mà lại gần gũi
    Nhớ đó rồi lại quên đó
    Bền vững đó rồi lại mỏng manh
    Nhỏ bé đó rồi lại to lớn
    Hiện hữu đó nhưng lại không nắm bắt được

    Thực đó nhưng lại là ảo ảnh
    Cười càng nhiều nhưng khóc cũng thật nhiều
    Sống đó nhưng tâm hồn như đã chết
    Không không - có có - không không

    Hết không rồi có
    Hết có rồi không

    CUỘC SỐNG LÀ VẬY ĐÓ...KO AI BIẾT TRƯỚC ĐƯỢC "CHỮ NGỜ"...HÔM NAY LÀ VẬY, NHƯNG CÓ AI BIẾT TRƯỚC NGÀY SAU..."BIẾT RA SAO NGÀY SAU, ĐỜI LÀ MỘT BỨC TRANH ĐỦ MÀU" (lời của 1 bài hát)

    Một lần nữa nghe được những lời bài hát nói về "Tình bạn "Friend"... nghe và đọc xong tôi lại hiểu thêm một điều tôi nên sống như thế nào cho đúng nghĩa, mặc ai đó đã từng làm tôi buồn và thất vọng...vì xunh quanh tôi vẫn còn có bạn... vậy bạn nhé . Tôi đã từng đọc blog của một người bạn ... " Không điện thoại không nhắn tin đâu có nghĩa là không nghĩ đến nhau? Có những nỗi buồn, niềm vui, nỗi nhớ... người ta gởi gió gởi mây, gởi trăng gởi sao, gởi khói thuốc lá... mang đến với nhau thì sao? ... có một số bạn chí cốt có thể vài năm chẳng hề đá động gì đến nhau, nhưng bất cứ lúc nào chỉ cần alo một cái là có thể sống chết bên nhau. Đó mới là tình thân không tính toán so đo, không đòi hỏi câu nệ, không trách cứ xét đoán..." thật ý nghĩa .

    Ngán cho cái sự vẩn vơ buồn
    Không mời cũng đến, thật tuồng luôn
    Càng đuổi, càng xua, càng ở lại
    Sầu ôm một mối, lệ chẳng tuôn

    Bâng quơ đôi mắt ngút ngàn xa
    Hồn mãi xuôi theo những phong ba
    Cõi ngoài tuy đượm, nhòa trong mắt
    Cõi trong u ám, lại mở ra

    Vẩn vơ buồn đến chẳng ngọn ngành
    Chẳng lần ra dấu, chẳng mối manh
    Khắc trước còn vui, còn đùa giỡn
    Khắc sau buồn phủ cả trời xanh.

    Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng ...những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ...Bạn làm tôi mỉm cừơi những khi tôi buồn bã nhất...Bạn là ngừơi bạn thân nhất mà tôi đã có ...Cảm ơn vì đã là bạn của tôi...Nhưng tôi đã không vượt qua chính bản thân mình về những điều bạn nói , vì thế tôi gửi lời xin lỗi đến bạn đó có phải là sự giới hạn cuối ? Những cơn gió và sự nóng bức chợt đến ... Và những ngày hối hả,trôi nhanh cuốn tôi vào một dòng chảy tất bật , bởi những lo toan rất đời thường ...Và hôm nay lướt web ...bỗng chợt buồn buồn ... khi dừng lại ở một câu chuyện CHIA TAY TÌNH BẠN ...và có cảm giác giống chuyện của mình. Chúc bạn vui - như ý - sức khỏe và sự thành đạt.

    Rồi một nỗi buồn đang lắng đọng trong tim
    Ánh sáng đời tôi là như thế , cô đơn.
    Biết chia xa một tình bạn , sẽ đau.
    Nhưng vì sao tôi vẫn phải đi xa...
    Lời người còn đó, một nỗi buồn
    Khi bóng tôi dần khuất khỏi tầm mắt
    Trò về một mình trong đêm tối.

    Lòng đau thắt khi con tim nhớ nhớ
    Một nỗi buồn đang trỗi dậy trong tôi
    Đời tôi biết u sầu từ thưở ấu thơ.
    Hỏi bây giờ ai có hiểu lòng tôi ?

    Dù mong muốn một tình bạn sẽ chia
    Nhưng cuộc sống đâu có được chảy im
    Và phẳng lặng như những ngày bên nhau
    Đó mãi là mong muốn ở trong mơ.

    Dù một phút hay một đời vẫn nhớ
    Bóng hình người luôn tỏa sáng.... người ơi !

    Rồi sẽ...
    Còn lại tôi
    Chợt giật mình giữa trốn xa xôi
    Màu tím buồn đã đong đầy mắt biếc
    Phải chăng lời nói đã mang theo màu li biệt
    Giận hờn chi ?

    KHÔNG NÓI

    Bạn vẫn sống như ngày xưa vẫn sống
    Vẫn vui đùa, vẫn hát vẫn cười tươi
    Khi hè về trăng lên vẫn dạo chơi
    Vẫn lặng ngắm sao những vui - buon
    Bởi nỗi buồn thời gian đã xoá
    Và tình bạn thành kỷ niệm xa xăm
    Tôi đã quên, vâng tôi đã quên bạn.

    Bạn đối với tôi đâu phải là duy nhất
    Và tôi cũng vậy !?

    Xin đừng giận tôi vì đó là sự thật
    Tôi không muốn dối mình và không muốn dối bạn.
    Tình bạn qua như làn gió mỏng manh
    Thì chuyện đó phải chăng tôi có lỗi
    Xin đừng trách tôi là người mau thay đổi
    Lời nói ngọt ngào trên đầu môi !?

    Vì tình bạn chỉ đến một lần nhớ
    Những gì năm tháng đã cuốn trôi
    Sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại!

    huynhlan


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Văn Chọn @ 14:13 09/06/2009
    Số lượt xem: 775
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến