HỌC SINH TỰ TRA ĐIỂM

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Võ Văn Chọn)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Images_23.jpg Diendanhaiduongcom19072_11.jpg Banner_201326.swf Ndtchua_ke1.swf Tangthay1.swf Vn.swf Khaitruong.swf MTKT.swf But_anh_ma_thuat.jpg Bonsai.jpg Co_gai_co_mot_bong_hong.flv Kho_tang_trong_tui_giay.flv CDDTRUONG21.swf Nharong21.jpg VND.swf Thay_co_oi.swf Bay_giua_ngan_ha.swf NMMTHUDIAB1.swf Flash_nen_181.swf 1276718025_sac_mau_cuoc_song__chong_chong_7_mau.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    TIN VĂN HÓA

    DỰ BÁO THỜI TIẾT

    Hà Nội: Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi Huế: Du bao thoi tiet - Co do Hue Phú Yên: Du bao thoi tiet - Tinh Phu Yen Thành Phố Hồ Chí Minh: Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh

    TRƠ VỀ TRANG CHỦ

    Chào mừng:

    " Chúc mừng năm học mới 2015 - 2016! Kính chúc quý Thầy cô, Bạn bè, Thành viên - Hạnh phúc - thành công!"

    Chào mừng quý vị đến với Website của Võ Văn Chọn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Tản mạn Văn - Thơ >

    MỘT PHÚT MƯA

    MỘT PHÚT MƯA

     mt_thong_ma

     

    Mùa mưa rồi đấy. Những cơn mưa chạy ngang thành phố vào buổi chiều…

    Sài Gòn chợt mưa chợt nắng. Có vẻ vậy. Những tiết mùa dễ định nghĩa, đơn giản và quen thuộc. Mưa ào đến rồi lại đi, như đã thế, đang thế và sẽ thế. Như người ta quả quyết rằng cô gái ấy rồi đến, rồi đi, rồi không ở lại…

    Mưa Sài Gòn làm nên cá tính Sài Gòn, dữ dội, ồn ào, bạo liệt. Rồi lại dễ dàng quên nhau ngay…

    Không như những cơn mưa âm thầm, dai dẳng mùa mưa Huế…

    Không như những ẩm ương tiết mưa Hà Nội, mưa miền Bắc… Mưa phùn gió bấc cắt da cắt thịt tháng chạp ngày đông, mưa xuân, rồi mưa dầm tháng Ba, mưa hè, mưa rào, mưa đá tháng Sáu, mưa Ngâu tháng Bảy, mưa chuyển mùa sau mỗi lần mùa đi mùa lại. Lại có mưa khó gọi thành mưa, mà vẫn là mưa, như không như có. Có cả những mưa đền cây, mưa rươi, mưa giở giời, giở bão… Lại có cả những cơn mưa bóng mây, quàng cái đã hết, như một cô bé khóc nhè rồi cười ngay được…

    Mưa Sài Gòn quên để mà thúc giục, quên mau để mà hối hả, quên để mà nắng gió ơ hờ. Quên để những con đường lại ngập tràn những còi xe, những nón mũ, những mặt người mang khẩu trang, những ngã ba ngã tư đèn đỏ chật ních người, nêm dày như nêm cối. Những cửa tiệm, shop thời trang, những hàng quán vẫn ồn ào náo nhiệt người mua kẻ bán, như chỗ ấy chưa từng có mưa…

    Cũng như chiều nay nắng sáng. Vừa ra đến đầu hẻm đã gặp mưa, kịp mặc chiếc áo mưa đi đến chỗ hẹn trời đã nắng trở lại. Nếu kiên nhẫn hoặc không vội vàng, anh đã đứng lại trú mưa dưới một mái hiên, một cửa quán nào đấy. Và chờ cho mưa ngừng hẳn. Nhanh thôi, trước khi những con đường đã kịp nhộn nhạo người…

    Kỷ niệm đêm đầu tiên với Sài Gòn anh giữ trong mình một cơn mưa thật lớn, mưa rầm rập trên mái tôn, lợp lên căn gác gỗ nhà một người bạn ở đường Bùi Viện – Q1. Đêm ấy vô tình anh đã nằm nghe trọn một CD nhạc Trịnh. “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi…”. Khi ấy anh còn rất trẻ, mới vừa qua tuổi đôi mươi chưa lâu, và chưa hề cảm thấy xao lòng trước những bài ca nặng ưu tư thân phận, không xao lòng trước cả cái từ mà thiên hạ vẫn thường gọi là “tha hương” thế nào. Anh khám phá SG dần dần bắt đầu bằng cơn mưa đêm có tiếng ghi ta thùng với giọng trầm Khánh Ly trên một căn gác nhỏ rất đặc trưng như thế… Để rồi sáng mai ra trước cửa anh nhận ra thành phố vẫn sôi động không ngừng, nắng chang chang và nóng, như chưa hề có mưa…

    Có lẽ ấy là cơn mưa Sài Gòn đầu tiên. Những cái gì đầu tiên cũng thường lưu nhớ rất lâu trong tiềm thức. Những cơn mưa sau đấy anh ko nhớ, hoặc rất mơ hồ, hoặc quên ngay. Kể cả cơn mưa ngay chiều hôm sau lớn hơn cơn mưa đêm qua rất nhiều. Mưa hôm sau ào ào, sầm sập đổ trắng xóa xuống con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Mùa hè ấy con đường còn đang trong thời kỳ nâng cấp. Ngập và lội với những vỉa hè tróc lở. Anh đi bộ, và đã xắn quần lội cả gần 2 km đi ra chỗ nhà khách chính phủ trên đường Nguyễn Du, ngồi uống trà đá cả buổi rồi phone cho bạn đón về… Hoặc ngay cả những ngày này có mưa, không đủ thời gian chờ mưa tạnh, anh đi bộ xuống cổng công ty mua chiếc áo mưa Tiện Lợi mỏng dính, khoác vào người rồi đi về. Đường về nơm nớp nỗi lo nhà dột, hẻm ngập nước tràn vào tầng 1.

    Nhưng chưa kịp lo thì mưa đã lại tạnh. Lại kẹt xe ngay đầu hẻm. Ở cách nhà 500m mà không thể về ngay nhà. Cuối đường Lý Chính Thắng chen chúc những ô tô xe máy, còi xe inh ỏi bất lực. Chả còn ai nghĩ đến mưa. Chỉ mong sao về nhà sớm…

    Từ dạo vào Sài Gòn anh dường như cũng mau quên, hoặc chẳng còn nhớ nổi một điều gì sâu sắc trọn vẹn. Đời sống cứ cuốn đi, cứ trôi tuột qua ngày này ngày khác. Những xúc cảm, những bè bạn, những lời nói, những hứa hẹn cứ mai một dần. Một ngày nọ anh giật mình khi có người bạn nhắc khéo. Ừ phải đấy, anh hời hợt đi rất nhiều, vô tâm đi rất nhiều. Trên những hối hả, những tụ tập, những ồn ào thường nhật, thì những khoảng lắng, những mơ mòng, những lắng nghe, những thấu hiểu bị chèn bẹp bởi muôn thứ cảm giác khác, ít có cơ hội chồi lên. Anh cũng làm sao khác được. Khi xung quanh người ta mê mải với những mục đích, những dự định làm giàu, những ước mơ nổi tiếng, thành đạt… Hay mỗi tuổi đi qua, người ta bào mòn nỗi nhớ dần đi, hời hợt dần đi, kể cả khi chẳng bị cuốn vào bất cứ vòng quay nào. Kể cả những niềm vui, những xúc cảm hơi màu mè cũng phải chật vật mới tìm kiếm lại được chút ít…

    Những trầm lắng, sâu sắc khi ấy cũng là trước mưa thôi. Mau tạnh, và nhanh quên lắm…

    Mà mùa này thành phố ngày nào cũng mưa, ngày nào cũng nước. Mưa như tắm gội mỗi ngày. Như thể mỗi người ngày nào cũng có đôi điều thường nhật cần xí xóa hết đi…

    Xí xóa hết trước khi chiều muộn, trước giờ cơm tối, trước khi người ta buộc phải ngồi nghĩ lại xem ngày hôm nay mình đã làm được gì cho những chuỗi lo toan chìm lấp…

    Mà những cơn mưa có lỗi gì đâu. Chợt nắng chợt mưa có lỗi gì đâu. Sao anh lại vơ vào để kể lể từng ấy thứ chuyện. Ừ thôi, cứ cho là cách mượn mưa nói người. Như một kẻ giả say mượn rượu để nói những lời chè chén…

    Vâng mưa, em chỉ là một cá tính. Ai nào trách em. Em là vết cắn yêu dữ dội dứt khoát đau điếng, rồi hết đau ngay. Như là cắn cho chừa, cắn cho nhớ… Chứ bản thân em chả nhớ gi…

     mt_pht_ma

     

    Nhưng anh thì bỗng dưng nhớ lại...

    Rất có thể những cơn mưa này một mai rời xa, một mai thực sự ở lại phía sau lưng.

    Nhưng anh chắc chắn một điều sẽ chẳng dễ quên đâu… Dù thoắt mưa thoắt nắng…

    Sài Gòn chưa có cơn mưa cuối cùng…

                                                               (Nguồn: Internet)

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Văn Chọn @ 23:42 17/10/2009
    Số lượt xem: 1009
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến