Chào mừng:
Chào mừng quý vị đến với Website của Võ Văn Chọn.
THIÊN SỨ TÌNH YÊU

THIÊN SỨ TÌNH YÊU
Nguyên tác: Lục Huệ Minh.Thiên An sưu tầm và giới thiệu.Bình bị bệnh rất nặng, mấy bác sỹ khám nói chỉ còn sống được khoảng hai tháng nữa. Bình rất đau khổ, rất đau lòng, anh không thể bỏ được người vợ đẹp như hoa, như ngọc – Tuyết Mai, lại còn hai đứa con trai nhỏ dại. Anh không thể bỏ đi như thế, không phải cho mình, mà là cho họ.
Qua mấy tuần, cuối cùng anh lại gặp được một vị bác sỹ danh tiếng. Bình được ông chữa thật thần kỳ, khỏi cơn ác bệnh, ba tháng sau thì lại khỏe mạnh như xưa. Một năm sau, anh lại đảm nhiệm cương vị công tác của mình như người thường. Cả nhà tràn ngập trong niềm vui hạnh phúc chưa từng có.
Bỗng nhiên một hôm, Tuyết Mai ngần ngừ nói với Bình: “Em cảm thấy không thể yêu anh được nữa, chúng mình hãy chia tay nhé. Em vốn định nói với anh từ trước, nhưng thấy anh còn bệnh …”
Bình không còn tin vào tai mình: “Hay là em sợ bệnh của anh sẽ làm lây em, những ngày đó quả là rất đáng ngại, rất đáng sợ, nhưng bệnh của anh nay đã khỏi hẳn rồi, em sao lại phải lo lắng thế?”
Tuyết Mai lạnh nhạt trả lời: “Anh không biết đấy, mười năm nay em chưa từng yêu anh, trong lòng em duy chỉ có một ngườ, đó là mối tình đầu của em.”
Bình gục đầu, mặt trắng bệch, đau khổ nói: “Sớm biết có ngày hôm nay, anh thà chết luôn từ ngày ấy, sẽ chẳng bao giờ phải nghe những lời đớn đau này. Anh đã vì em mà phải sống, thế mà em lại chưa từng yêu tôi, trời ở đâu đây?”
Sau khi Bình và Tuyết Mai chia tay, cuộc sống của hai đứa trẻ rất khốn khổ vì thiếu mẹ. Từ đó anh cũng không gặp lại Tuyết Mai, cũng không nghĩ tới việc can thiệp vào cuộc sống mỹ mãn hạnh phúc của cô, vì trong sâu thẳm anh vẫn rất yêu cô.
Lại một năm qua đi, một hôm Bình gặp một cô gái trẻ xinh đẹp – Tiểu Yến.
Tiểu Yến không chỉ thông minh xinh đẹp, mà còn rất nhiệt tình độ lượng. Sau khi hai người biết nhau, Tiểu Yến thường tới nhà, tất bật giúp anh lo liệu việc trong nhà, và chăm lo cho hai đứa trẻ. Hai người rất ý đầu tâm hợp. Không lâu sau, Tiểu Yến chủ động đề nghị kết hôn. Bình do dự không quyết, trong lòng anh chỉ có Tuyết Mai, mặc dù cô đã vứt bỏ anh.
Cuối cùng anh không phản đối đề nghị của Tiểu Yến, cùng cô tới Giáo đường làm hôn lễ.
Một hôm, sau hai năm, Bình bỗng gặp một anh bạn học từ lâu không thấy mặt. Anh bạn vô cùng nhiệt tình mời Bình đi uống café gần đó, hai người nói chuyện phiếm rất lâu, chợt nói tới Tuyết Mai: “Tuyết Mai thật không phải giới nữ nhi thường tình, tôi rất kính trọng cô ấy.” Bình đầy nghi hoặc, mơ mơ hồ hồ hỏi: “Anh nói sao cơ?” . “Sao cơ? Sao anh cứ như người trong mộng thế?” Anh bạn học kinh ngạc hỏi, “Trước khi anh bị bệnh, Tuyết Mai đã bị ung thư giai đoạn cuối, cần phải chữa trị gấp, nhưng cô ấy bỏ điều trị để lấy tiền cứu anh. Lúc cô ấy lâm chung, cô lại dành trái tim của mình để cứu tính mạng cho một cô gái bị phù tim nặng. Sau khi cô gái đó bình phục, vì báo đáp ơn cứu mạng, thề sẽ nuôi dưỡng hai đứa trẻ của Tuyết Mai. Anh không cảm thấy Tiểu Yến rất bất ngờ sao?” “Tuyết Mai chết rồi sao? Không, không thể …” Bình đau đớn không còn thiết sống, khóc lớn. “Nhưng ai nói với anh vậy?”
Người bạn học thở dài đau khổ: “ Tiểu Yến vốn là người yêu của tôi …”
Mạc Thiên An @ 22:57 22/07/2009
Võ Văn Chọn @ 23:20 23/07/2009
Số lượt xem: 1804
- Tình yêu thầm lặng (22/07/09)
- Mảnh đĩa vỡ (21/07/09)
- Thương nhớ mùa thi (03/07/09)
- Cát tường (27/06/09)
- Một chuyện tình buồn (27/06/09)

Các ý kiến mới nhất